Hãy chăm sóc mẹ – Cuốn sách khiến trái tim người đọc thổn thức đến xót xa

Hãy chăm sóc mẹ cuốn sách khiến trái tim người đọc thổn thức đế xót xa

Ai trong chúng ta mà chẳng có gia đình, người thân. Và ai cũng tự nhận thức được tình cảm gia đình là thiêng liêng và đáng quý nhất trên đời. Dù xã hội có vùi dập, tệ bạc với ta bao nhiêu thì luôn có vòng tay bố mẹ dang rộng chở che. Nhưng đôi khi vì thế ta lại mặc định đó mãi là của mình, hiển nhiên không thể mất đi dù ta có làm gì đi nữa, nên lắm lúc không biết trân trọng. Có lẽ cuộc sống hối hả, lo toan khiến tôi và bạn bị vòng quay công việc, vật chất lôi kéo. Chúng ta cứ mãi chạy theo những thứ được xã hội trọng vọng mà để những điều thiêng liêng trôi vào quên lãng. Đến một ngày khi nhận ra người yêu thương mình nhất đã ra đi, không ở cạnh ta nữa, lúc đấy mới sống trong dằn vặt, tiếc nuối. ‘Hãy chăm sóc mẹ’ như một hồi chuông thức tỉnh và lay động lòng người về tình cảm gia đình trong cuộc sống hiện đại.

Nhà văn Shin Kyung-sook mở đầu ‘Hãy chăm sóc mẹ’ bằng khung cảnh xáo trộn của một gia đình. Người mẹ bị lạc khi chuẩn bị lên tàu điện ngầm cùng bố ở ga Seoul để về nhà các con. Và thế là cuộc hành trình tìm mẹ bắt đầu. Cuộc hành trình tìm lại yêu thương cùng với những hồi ức đớn đau, những nỗi xót xa đến nao lòng mà trước đây chưa một ai để ý. Một cuộc hành trình ấy được kể luân phiên dưới dòng hồi tưởng về một người mẹ giàu đức hi sinh, một người vợ tảo tần của các thành viên trong gia đình.

Là con của mẹ, liệu chúng ta có đang thực sự hiểu và quan tâm mẹ mình?

Cô con gái thứ làm nhiệm vụ viết tờ rơi, đến lúc này cô mới biết chính xác năm sinh của mẹ, rồi tự hỏi không biết liệu ngày sinh của mẹ có đúng không. Rồi đến khi cần một tấm ảnh để dán lên tờ thông báo tìm người lạc, cũng là lúc phát hiện ra rằng, cả nhà chẳng hề có bất cứ tấm ảnh tử tế nào. Cô nhận ra bao nhiêu lâu rồi mình không chụp hình chung với mẹ. Đôi khi ta mãi lo lưu lại những bức hình ‘sống ảo’ mà quên mất những khoảnh khắc bên người thân. Phải chăng cuộc sống đầy vội vã và bon chen khiến ta quên đi người luôn đứng đằng sau che chở cho ta – Mẹ?

Có những khoảnh khắc mà người ta thường suy ngẫm lại sau khi có việc gì đó xảy ra, nhất là chuyện không may xảy ra. Khoảnh khắc mà người đó nghĩ, lẽ ra mình không nên làm vậy. Cô tự trách bản thân bao lâu rồi không về thăm mẹ. Trong lúc mẹ bơ vơ một mình giữa dòng người đông đúc thì cô đang ở Bắc Kinh thăm thú cùng đồng nghiệp. Rồi những cuộc gọi điện thoại của cô với mẹ cũng chỉ xoay quanh những việc mẹ ăn gì, mẹ có khỏe không, bố dạo này ra sao, con đã gửi tiền ho bố mẹ… Và cô luôn là người cúp máy trước. Cô còn không có thời gian để nghe hết những lời mẹ muốn nói. Ngay cả khi mẹ tức giận dập điện thoại trước cô cũng quên béng hay không có lấy thời gian gọi lại cho mẹ.

Hãy chăm sóc mẹ cuốn sách lay động trái tim người đọc

MUA SÁCH TẠI TIKI MUA SÁCH TẠI FAHASA

Bạn có để ý ta kiên nhẫn với tất cả mọi người nhưng chẳng bao giờ kiên nhẫn với chính mẹ không. Khi đọc cuốn’ Hãy chăm sóc mẹ’ tôi chợt nhận ra mình cũng giống cô con gái trong truyện, là đứa con hay nói chuyện với mẹ bằng thái độ cau có. Lúc nào cũng cãi trả rằng ‘Mẹ thì biết cái gì?’,  ‘Sao mẹ lại làm như thế?’ Hay những câu trả lời lạnh lùng ‘Mẹ biết chuyện đó làm gì?’. Chúng ta gắt gỏng khi mẹ hỏi thứ gì đó, hay giải thích mãi mà mẹ chẳng hiểu. Rồi cảm thấy những việc mình làm không liên quan đến cuộc sống của mẹ.

Tại sao chứ? Tại sao chúng ta lại cư xử như vậy với người sinh ra mình, người dành trọn cuộc đời vì hạnh phúc của con cái như vậy chứ. Có lẽ chúng ta cứ nghĩ mẹ rồi là mẹ, rồi mẹ cũng sẽ thương mình, gọi cho mình và tha thức bất cứ lỗi lầm nào. Chúng ta không biết rằng mẹ cũng cần được quan tâm, không biết sự vô tình của ta làm mẹ đau lòng đến mức nào.

Mẹ là bếp và bếp cũng chính là mẹ. Sự thực có phải là thế không? Hay chúng con đã quá vô tâm hả mẹ?

Chúng ta hay trách móc mẹ lúc nào cũng xem mình là con nít, con đã lớn rồi, con có thể làm điều này, quyết điều kia. Nhưng chúng ta lại không nghĩ chính chúng ta cũng cho rằng mẹ lúc nào cũng là mẹ. Mà không biết mẹ cũng là con người, cũng từng là đứa trẻ, cũng có thơ ấu, cũng từng là một cô gái, một thiếu nữ nên đôi lúc mẹ cũng có cảm xúc, muốn được nuông chiều, cũng muốn một lần chạm tới ước mơ. Nhưng chính chúng ta lại không nhận ra điều đó.

Chúng ta luôn gắn hình ảnh mẹ với gian bếp. Mẹ là bếp và bếp cũng chính là mẹ. Chưa bao giờ tôi, bạn và cô gái trong truyện tự hỏi mẹ có thích quẩn quanh trong bếp không? Rồi khi làm mẹ, tự mình chăm sóc con cái, gia đình thì mới thấm hiểu mẹ. Khi đó mới nhớ đến mẹ. Và băn khoăn không biết trong suốt bao nhiêu năm, ngày nào cũng cặm cụi trong gian bếp lo cơm nước cho đại gia đình lòng mẹ cảm thấy thế nào? Một mình mẹ vừa lo việc đồng áng, vừa nấu từng hộp cơm cho anh em cô. Hầu hết mọi thứ mẹ đều tự làm lấy, từ khâu vá đan lát, muối dưa lúc nào cũng luôn tay luôn chân. Làm sao hằng ngày một mình mẹ có thể đảm đương chừng đó việc nhỉ.

Chúng ta đâu biết mẹ cũng có ước mơ, lắm lúc cũng muốn làm điều mình thích. Nhưng mẹ phải làm điều mẹ phải làm, luôn đặt chúng ta lên ưu tiên chứ đâu chỉ có thể làm điều mình thích được. Nhưng rồi trên tất cả hạnh phúc của mẹ là nhìn thấy các con lớn khôn, khỏe mạnh thì không bất cứ thứ gì trên đời có thể thay thế. Tôi đặc biệt ấn tượng hình ảnh người mẹ ném cái nắp chum để giải tỏa, như một liều thuốc tìm kiếm sự tự do đã thể hiện rất rõ điều đó.

Mẹ, một người phụ nữ nhỏ bé nhưng sức chịu đựng đến ngoan cường, nuôi từng đứa con khôn lớn, trưởng thành, luôn hy sinh thầm lặng vì gia đình mà không một lời đòi hỏi.

Mẹ kết hôn với bố khi chỉ mới mười bảy tuổi, dù hai người chưa hề biết mặt nhau. Hôn sự của bố mẹ là do hai gia đình hai bên quyết định. Lấy nhau rồi sinh con đẻ cái nhưng mẹ là người nuôi các con nhiều hơn cả. Dù sinh ra và lớn lên trong thời chiến tranh loạn lạc, thế nhưng mẹ không mang tư tưởng của những người cùng thời. Mẹ giận bà vì không cho mẹ học hành đàng hoàng. Trái với suy nghĩ trọng nam khinh nữ của thế hệ đó, mẹ quan niệm là con gái thì càng phải cố gắng học hành mới có thể sống trong một thế giới tốt hơn. Thế nên cho dù cuộc sống có khó khăn như thế nào mẹ vẫn cố gắng tìm mọi cách cho chị em cô đến trường.

Hãy chăm sóc mẹ người luôn ở đằng sau che chở cho ta

Hãy chăm sóc mẹ – Người nuôi ta khôn lớn, trưởng thành và luôn hy sinh thầm lặng

Mẹ lặng lẽ làm hết mọi việc trong gia đình, từ việc đồng áng, nấu ăn, dọn dẹp đến chăm sóc các con trưởng thành. Mẹ lo lắng cho từng miếng ăn ngon cho anh chị em cô ngay khi đã có gia đình. Cũng chính mẹ chuẩn bị chu đáo cho mọi dịp lẽ dù ngày đông giá rét. Không hề than vãn, không đòi hỏi gì cho bản thân. Ngay cả khi cơn đâu đầu khiến mẹ như muốn ngất lịm nhưng khi được hỏi ‘Mẹ có khỏe không?’ thì câu cửa miệng luôn là ‘Mẹ khỏe, Mẹ ổn. Các con đừng lo cho bố mẹ hãy chăm sóc thật tốt cho bản thân’.

Một người mẹ nhân hậu dành 450 nghìn won hàng tháng trong tổng 600 nghìn won các con gửi đẻ chia sẻ đến những mảnh đời trẻ em bất hạnh. Mẹ lặng lẽ tới trại trẻ mồ côi để chăm sóc các em hơn mười năm nay mà không hề ai biết. Shin Kyung-sook đã khắc họa hình ảnh người mẹ khiến tôi dâng trào nước mắt, thấy những góc khuất tâm hồn mình cũng ẩn hiện đâu đó trong những trang sách. Bà khiến tôi nhớ tới mẹ, nhớ da diết và thấy mình là một đứa con có lỗi biết bao. Có lẽ ai đọc cuốn ‘Hãy chăm sóc mẹ’ cũng thấp thoáng thấy bóng dáng của mình và mẹ mình trong đó.

Nhưng chính chúng ta những người hưởng trọn tình yêu ấy lại quá vô tâm, thờ ơ và dựa dẫm…

Chứng đau đầu đang gặm nhấm người mẹ, làm người mẹ mất đi sinh khí, tính chan hòa và phải nằm nghĩ nhiều hơn. Thậm chí còn mất cả luôn cảm giác với mọi thứ. Khi chứng kiến cảnh đó cô tự hỏi, liệu các anh em cô và cả bố nữa có biết chứng đau đầu mãn tính của mẹ không? Nhưng những thành viên trong gia đình cô từ anh cả cho đến bố đều cho rằng đó là bệnh của người già, mẹ đã có tuổi đau ốm cũng là chuyện thường mình. Để rồi dửng dưng bỏ qua những dấu hiệu bệnh tật ấy. Đôi khi chúng ta không biết rằng chính mẹ đang giấu đi nổi đau bởi sợ ta lo lắng.

Mẹ, một người phụ nữ có 4 đứa con thành đạt và người chồng bên cạnh. Thế nhưng để biết được cuốn sách con gái viết gì phải nhờ đến người khác đọc dùm. Phải cố gắng giấu đi việc mình không biết đọc mà lại viện lý do mắt kém. Một người mẹ tự tay nuôi nấng đàn con trưởng thành lại cảm thấy mình thật vô tích sự, cảm thấy như cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì khi tất cả con cái đều thoát ly. Ngay cả ngày lễ phụ mẫu (mùng 8 tháng 5 của Hàn Quốc) mà chẳng đứa con nào gọi về. Mẹ tự một mình vào thị trấn mua 2 bông hoa cẩm chướng với dòng chữ trên ruy băng ‘Cảm ơn cha mẹ vì đã sinh thành và nuôi dưỡng con’ rồi tự cài lên áo mình.

Cô, đứa con gái  được mẹ tìm mọi cách cho đến trường để có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Thế nhưng trong danh sách những việc mình muốn làm với cuộc đời mình, những mục tiêu mà bản thân muốn theo đuổi trong thời gian tới, không có bất cứ việc gì định làm cùng mẹ. Cô chua xót không nhận ra điều đó khi viết lên danh sách ấy cho đến khi mẹ mất tích.

Hãy chăm sóc mẹ

Hãy chăm sóc mẹ – LINK MUA SÁCH

Anh, người con trai cả, đứa con mẹ yêu thương nhất, nơi mà mẹ dành cả hy vọng và ước mơ của cả đời mình. Nhưng chính anh lại là người thờ ơ trước dấu hiệu bệnh tật của mẹ. Sự mất tích của mẹ đã khơi dậy trong ký ức của anh những câu chuyện anh nghĩ mình đã quên. Đã không biết bao nhiêu lần trong quá khứ anh đã tự hứa với bản thân sẽ kiếm thật nhiều tiền, nhất định làm cho người phụ nữ này hạnh phúc. Nhưng rồi chúng đã phai nhạt đâu rồi, những lời tự hứa với bản thân về mẹ. Anh mãi sống cho riêng mình mà quên bẵng mẹ. Để rồi đây trái tim anh tràn ngập nổi khao khát duy nhất là được chăm sóc mẹ, nhưng anh biết mình đã đánh mất cơ hội.

Ông, người cha suốt đời mải mê phiêu bạt để lại mẹ một mình nuôi 4 đứa con. Một người chồng gia trưởng, ăn nói cọc cằn, chỉ biết quát tháo mà chưa một lần ân cần với vợ. Ông nhã nhặn với người khác nhưng lời lẽ luôn trở nên nặng nề với vợ. Chưa bao giờ ông nấu cho vợ mình một bát canh rong biển mà chỉ biết nhận tất cả những gì vợ làm cho một cách thản nhiên. Ông không hề nhận ra rằng mình đang có cuộc sống yên bình và may mắn. Khi mất đi rồi ông mới thấy những lời nói, những hành động xưa về vợ cứ hiện hữu. Đến khi không còn nữa ông mới thấy mọi thứ trống trải, cảm giác đến hiu quạnh.

Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc. Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không…

Cuộc sống bận rộn với nhiều lo toan nhiều khi làm cho chúng ta quên đi những gì thực sự quan trọng với bản thân. Đến khi nhận ra mẹ không bên mình nữa mới biết bao lâu rồi không về thăm mẹ, bao lâu rồi không có bữa cơm đầm ấm bên gia đình. Hình ảnh người mẹ đi lạc bị thương ở mu bàn chân, đi đôi dép lê màu xanh, một bên dép cứa vào chân chỗ gần ngón cái sâu đến nỗi miếng thịt long ra tạo thành vết rách sâu hoắm cứ ám ảnh lấy tôi, như bàn tay bót nghẹt vào tim người đọc một cách xót xa.

‘Hãy chăm sóc mẹ’ quyển truyện về tình cảm gia đình, nhưng không chỉ gói gọn trong đó. Có lẽ điều khiến quyển sách này được đón nhận nồng nhiệt bởi nó không chỉ là câu chuyện của một bà mẹ mà là câu chuyện của hàng triệu người mẹ. Câu chuyện của một người phụ nữ trở thành câu chuyện về thân phận con người, câu chuyện của một gia đình.

Gấp cuốn sách điều còn đọng lại trong tôi là hình ảnh can trường của người mẹ, một người can đảm và mơ ước, với khát vọng và nỗ lực, với tình yêu cuộc sống và ý chí kiên cường mặc cho bao nhiêu bất công của hoàn cảnh, bao nhiêu xô đẩy của cuộc đời. Mẹ không ngừng nỗ lực để sống tốt, có ích, hoàn thành trách nhiệm của mình trong đời và nhìn các con trưởng thành theo cách riêng của mình.

Tất cả để rồi đọng lại ‘Hãy chăm sóc mẹ’, đừng để đến khi mất mát mới chợt hiểu những điều mình đã có vô giá đến nhường nào.

Để có nhiều gợi ý hơn về những cuốn sách hay, ý nghĩa các bạn có thể tham khảo tại chuyên mục ‘BOOKS’ trên trang web hoặc theo dõi fanpage của Y5 Study nhé.

Please follow and like us:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Social Share Buttons and Icons powered by Ultimatelysocial